1. Ánh Đuốc Lạc Hồng
Núi non hùng vĩ điệp trùng
Bức tranh muôn thuở bao lần đắng cay
Mảnh đất Việt từ ngày lập quốc
Giữa rừng sâu ánh đuốc Lạc Hồng
Bừng bừng qui tụ bao giòng
Tổ tiên khai tiếng trống đồng thị uy ...
Đúc cung nỏ lùng truy thú dữ
Phá rừng sâu lúa trữ canh nông
Tình dân tộc thật mặn nồng
Diệt thù phương bắc chung lòng bên nhau
Vào những lúc giặc Tàu chiếm đóng
Đòi dân Nam triều cống tài nguyên
Gây điều thống khổ vô biên
Nhân dân đồ thán núi sông nát nhừ
Rồi cứ thế oán thù chồng chất
Bao anh hùng bất khuất xông lên
Núi xương sông máu đáp đền
Chết vì tổ quốc không lời oán than
Nhưng trời hỡi..! nghiệt oan khôn tả
Đất tiền nhân vất vả gây lên
Rừng vàng biển bạc thênh thang
Thời nay trơ lõi đá xanh khô cằn
Do một lũ hại dân bán nước
Chối tổ tiên thờ "Bác" cúng "Mao"
Cõng làn Sóng Đỏ Ác Ma
Về nơi đất tổ chảo nha xéo dày
Con dân Việt đọa đày tức tưởi
Núi sông Nam tan rã đớn đau
Đảo xanh lũ Cộng dâng Tàu
Dâng thêm quan ải cúi đầu làm nô
Nhìn thấy cảnh cơ đồ Cộng phá
Lòng như dao cắt xẻ từng cơn
Máu khô khoé mắt đắng hờn
Thương cha ông suốt bao đời chăm lo
Đất tổ tiên để cho muôn họ
Do nhân dân bình chọn anh hùng
Kẻ nào tài đức hiếu trung
Mới hay đủ sức trung hưng nước nhà
Nhưng khổ nỗi ác tà thắng thế
Chiếm quê hương ngự ghế "con trời"
Mặc dân oán tiếng hận lời
Lòng tham vô đáy một đời vét vơ
Hỡi dân Việt thời cơ đã đến
Khắp ba miền chiến tuyến cùng nhau
Đứng lên quét Cộng phá Tàu
Cho quê hương Việt xanh màu mạ non
Trót làm con cháu rồng tiên
Cũng mong ước sẽ non sông đáp đền
Tâm Thơ