1. Sử Nhạc Tâm Thơ Ngô Nguyễn Trần
Đã thật lâu, và đã thật lâu
Tôi như người đớn đau trong sa mạc...chịu khát
Lưỡi tôi khô, tai tôi ù, mắt tôi lòa...thân tôi tê tái
Linh hồn tôi xắp rụi tàn khô héo
Trong sa mạc "Cộng Sản" nóng cháy ...
Nhìn quê hương đây
Lòng tràn đắng cay
Đảo xanh mất dần
Ruột gan tím bầm
Than ôi...!
Tổ tiên ngàn đời linh hiển
Các đấng anh hùng vĩnh viễn trong lòng tôi
Soi dắt đời tôi duyên cùng Văn Tuyển
Và rồi...!
Kìa Sử Nhạc hiển hiện
Như dòng sông lơ lửng trong xanh
Tôi gượng lại tấm thân
Từng nằm trong xiềng gông của Đảng trị tham tàn
Tôi chập chửng từng bước ngỡ ngàng ...
Lao mình vào dòng sông Sử Nhạc
Lạ lùng thay....
Mát lành thay....
Viền môi khô vì sức nóng sa mạc bao năm rực đốt,
Đã từ từ mềm mại
Mắt tôi chợt sáng lại
Vì những tia sáng toát ra từ những anh hùng dân tộc
Thân tôi đang từ từ nhả độc
Tai tôi nghe văng vẳng tình thương
Những âm hưởng hào hùng của tổ tiên
Từng xung trận lấy đầu tướng giặc
Và tôi cảm nhận
Hồn tổ tiên đang đổi vận nước nhà
Kiến thiết sơn hà
Diệt loài bán nước
Đuổi bọn ngoại xâm
Trao tay thế hệ hùng tâm
Đứng lên đạp đổ lăng hầm Việt gian
Dòng sông Sử Nhạc
Chứa linh hồn oanh liệt tiền nhân
Ta về tắm gội một lần
Lòng trung nghĩa ắt như vầng trăng khuya
Hoàng Hạnh